RSS

Nhất cá Nhật Bản đích cố sự – thượng

13 Sep

Trong lúc chờ đợi bản Trung “Ta là thần thú không phải thần thụ” được một người hảo tâm gửi đến, mọi người giải trí nhẹ nhàng bằng một  đoản văn của Phong Lộng nhé!

Thỉnh những người dị ứng với BE click back để tránh để lại những comment phản cảm về cái kết.

Nhất cá Nhật Bản nhân đích cố sự

Tên gốc: 一个日本人的故事

Tác giả: Phong Lộng

Trans: QT đại hiệp

Dịch: Thiên Ảnh

Thể loại: Đam mỹ hiện đại đô thị, BE

 

—————————————————————————————————————————————————

Cố sự một người Nhật Bản (thượng)

 

Lần đầu tiên gặp Minh là ở dưới gốc cây anh đào, từng cánh hoa màu hồng phấn tung bay trong gió.

Đông Đường Việt, đệ tử tài năng nhất của ta, đưa hắn tới phòng tranh.

“Lão sư, xin người ban cho một cơ hội, Minh là bạn cùng đại học với ta, hắn thực sự rất cần công việc này.” Đông Đường Việt kính cẩn khom người thật thấp.

Ta thật thích nhìn các thế gia đệ tử ở trước mặt ta cung kính, cũng không phải ta tự đại, mà nhìn họ dáng vẻ cung kính chính là một loại hưởng thụ tối thượng.

Với thân phận của Đông Đường Việt càng khiến ta thỏa mãn hư tâm, nhất là khi hắn là một trong những học sinh nộp học phí cao không chút do dự.

Lúc ấy phòng tranh của ta đang nhận tuyển người mẫu, không phải chỉ một người.

“Chỉ cần cố gắnglàm việc, sẽ không có vấn đề gì.” Thêm một người cũng không đáng kể gì.

Đông Đường Việt càng cảm kích nói: “Cảm tạ lão sư, Minh nhất định sẽ cố gắng.” Hắn cười cười đem Minh ấn xuống, cùng nhau hướng ta cúi đầu đáp tạ.

Lúc này ta mới bắt đầu cẩn thận đánh giá nhân vật nhỏ bé được cực lực đề cử trước mặt.

Minh là sinh viên Trung Quốc. Tuy rằng người Trung Quốc cùng Nhật Bản đều là người da vàng, nhưng ta liếc mắt cũng phân biệt được rõ ràng, đây có thể nói là trực giác của một họa sĩ.

Minh thực thanh tú, vóc dáng cao cao gầy gầy, phi thường điềm đạm nho nhã, khuôn mặt nhợt nhạt. Thành thật mà nói, nếu lần này chính hắn van cầu ta, ta có lẽ sẽ cự tuyệt. Ta thích dáng vẻ cường tráng, tràn ngập năng lượng để làm mẫu, chứ không phải là thiếu niên ốm yếu.

Ta bất động thanh sắc nói: “Cố gắng làm việc, tiền lương người mẫu ở phòng vẽ của ta đã là cao nhất rồi. Một khi đi muộn, lập tức sa thải.”

Minh rũ mắt xuống, cung kính nghe ta nói chuyện.

Cứ như vậy, Minh trở thành người mẫu của phòng tranh.

Ta đối Minh cũng không thật vừa lòng.

Hắn luôn lười biếng. Tan lớp không ở lại một phút đồng hồ, cũng không đến sớm nửa phút.

Hắn không thích nói chuyện, chỉ yên lặng cởi quần áo, đứng trước mặt nhóm đệ tử của ta. Đôi khi, hắn thậm chí yêu cầu các học trò của ta quay mặt đi.

“Minh, ngươi làm ơn đứng đem chân nâng lên ghế một chút.” Một đệ tử của ta lễ phép nói.

Minh nhẹ nhàng liếc hắn, tựa hồ rất bất mãn khi người khác đưa ra yêu cầu với hắn.Chầm chậm chuyển động, tận lực lựa chọn tư thế thoải mái.

Hắn rất thích nhàn hạ, tư thế nào hơi điểm chút khí lực hắn đều kháng nghị trong yên lặng. Nếu như muốn hắn làm người mẫu bức tranh thân thể tráng kiện, mang tinh thần phần trấn của tuổi trẻ, cơ hồ không có khả năng.

Các đệ tử đều nhíu mày, đối Minh không vừa lòng. Chỉ có một bên Đông Đường Việt nháy nháy mắt hàm ý “Ta van ngươi đừng gây thêm phiền toái cho ta”.

Bởi vì là người Đông Đường Việt đề cử, ta tạm thời không nghĩ đến sa thải hắn.

Chính là một ngày, hắn càng thêm quá phận.

Ngồi ở trên ghế băng trong lúc làm mẫu, hắn cư nhiên ngủ.

Các đệ tử đang chăm chú vẽ tranh, lúc ngẩng đầu lên phát hiện người mẫu đang ngủ, đều phẫn nộ đứng lên.

“Thật quá đáng!” Đệ tử ta phần lớn đều là thiếu gia con nhà giàu có, chỉ có họ mới đủ tiền học phí để đóng cho ta. Có người hơi lớn tiếng phát tiết một câu, đem Minh lay tỉnh lại.

Hắn không phải đột nhiên tỉnh lại, chỉ mơ mơ màng màng mở to mắt, hiểu được đến chính mình còn đang làm người mẫu, liền nhúc nhích một lần nữa ngồi dậy. Trên mặt không có biểu tình áy náy, thậm chí ngay cả ở ngoài mặt giải thích cũng không có một câu.

Một tên đệ tử Trung Quốc không có ý thức trách nhiệm.

Các học sinh đều có điểm bất bình, rất nhiều người tinh thần không thể tập trung đến trước vải vẽ tranh sơn dầu, tựa hồ còn muốn mắng hai câu cho nguôi giận.

Ta ho khan hai tiếng, làm cho mọi người tập trung tinh thần.

Lần này các đệ tử phác hoạ, không có mấy người họa ra được một bức tranh ra dáng. Trong đó Minh là nguyên nhân chính.

“Minh” Tan học xong, ta vội vã gọi người “Ngươi tới một chút, ta có chuyện muốn nói.”

Ta mang hắn tới phòng vẽ tranh riêng.

“Thái độ làm việc của ngươi khiến ta rất bất mãn.” Ta đi thẳng vào vấn đề, đối hắn nói: “Người mẫu như vậy, sẽ tạo thêm gánh nặng tâm lý đối với đệ tử của ta.”

Minh giật mình hoảng sợ đứng lên, nhìn ta liếc mắt một cái, sắc mặt tái nhợt hỏi: “Sâm Điền lão sư, ngươi sẽ sa thải ta sao?”

Ta nói: “Ngươi không phải một người mẫu xứng đáng, Minh ạ.”

Ý tứ trong lời nói của ta, hắn hẳn có thể hiểu.

Minh run rẩy đứng lên, vẻ mặt cầu xin.

“Thật xin lỗi, ta cam đoan tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy phát sinh nữa.” Hai tay của hắn hợp thành chữ thập cầu ta.

“Cũng không phải chỉ bởi sự tình ngày hôm nay. Minh, người mẫu là một nghề nghiệp nghiêm túc, nó không giống ngươi tưởng tượng chỉ đơn giản là đứng trước mặt người ta.”

“Ta biết, ta phi thường. . . phi thường quý trọng công việc này. Ta thích công việc này. Van cầu ngươi, Sâm Điền lão sư.” Hắn cúi gập người thật sâu.

Ta đối kẻ liều chết quấn lấy này thực không thích.

Lúc đó, ta bỗng nhiên thực chán ghét Minh. Không thể phủ nhận, ta tại cái thời điểm kia liền nổi lên tâm địa không tốt. Cấp cho đệ tử Trung Quốc này một cái giáo huấn, khiến cho hắn uất ức rời đi.

“Cho ngươi thêm một cơ hội.” Ta nói: “Cởi quần áo, ta muốn vẽ tranh.”

Là một danh họa trẻ đầy hứa hẹn, ta bình thường đều lựa chọn người mẫu vẽ tranh nổi tiếng mình thích, Minh không phải người mẫu của ta, hắn chỉ là người mẫu cho đệ tử ta mà thôi.

Minh thật cao hứng, trong mắt của hắn lộ ra cảm kích. Lưu loát cởi quần áo, đứng ở trước vải vẽ tranh sơn dầu.

Minh thực gầy, ta có thể dễ dàng thấy xương sườn hắn. Hắn tái nhợt, trắng nõn cùng nam hài Nhật Bản bất đồng.

Ta đứng ở sau vải vẽ tranh sơn dầu quan sát hắn.

Minh tận lực tập trung tinh thần, không buông tha cơ hội cuối cùng này.

Chính là, ta vẫn như cũ đối hắn không hài lòng. Ta nói: “Ta muốn vẽ tranh người trẻ tuổi bộ dáng kích động.”

Có lẽ là ta nói rất mịt mờ, Minh cũng không hiểu được ý của ta. Hắn bất an nhìn ta, thay đổi tư thế.

“Không phải.” Ta nói “Minh, ta muốn nhìn ngươi hưng phấn.” Ta chỉa chỉa hạ thể của hắn.

Minh rốt cục hiểu được ý của ta. Ta nghĩ đến hắn sẽ đỏ mặt, nhưng hắn chính là trợn trừng mắt xác định độ chân thực trong câu nói của ta, sau đó co quắp cúi đầu.

“Minh, nhanh lên, nếu ngươi có tinh thần chuyên nghiệp, sẽ không lãng phí thời giờ của ta như vậy.”

Minh cũng không giãy giụa lâu lắm, hắn lấy tay trúc trắc xoa nắn hạ thể.

Nam hài này tuy rằng không làm cho người ta thích, nhưng vẫn thực đơn thuần. Theo động tác đó của hắn có thể thấy được, loại chuyện này cũng không thường xuyên làm.

Rốt cuộc là thân thể tuổi trẻ, rất nhanh liền có phản ứng.

Thần sắc của Minh tựa hồ cũng có chút kích động, vì thế, ta vô tình nói: “Hảo, cứ như vậy.”

Ta biết cứ như vậy sẽ khiến Minh rất khó chịu, nhưng hắn cái gì cũng không nói, buông tay xuống.

Ta cầm lấy bút họa đứng lên.

Không đến một hồi, khí quan sung huyết không tiếp tục bị kích thích, dần dần rũ xuống.

Ta dừng bút, nhìn Minh.

Biết rõ ý của ta, hắn lại thân thủ. . .

Thời điểm khí quan yếu ớt bị khiêu khích đứng lên, ta chọn đúng thời điểm, trước khi hắn bắn ra liền ngăn cản.

“Dừng! Chính là như vậy, ngươi làm tốt lắm.”

Ta nghĩ rằng hắn sẽ không để ý lời của ta mà tiếp tục, dù sao loại cảm giác này không phải một nam hài có thể chịu được nhiều lần. Nhưng hắn không có.

Lời của ta giống thánh chỉ được tuân theo.

Ta cố ý kéo dài thời gian, thời gian rất lâu vẫn không tiếp tục vẽ, chính là ác liệt chờ đợi của Minh lại mềm rủ xuống.

Có lẽ hắn thật sự không hy vọng mất đi công việc này. Minh chịu đựng được hết thảy.

Ta không thể tưởng tượng hắn vì cái gì phải kiên trì như vậy, nếu chỉ vì một chút tiền công kia, cũng quả thật đáng buồn.

Loại người không có liêm sỉ đến mức độ này, học đại học để làm gì chứ.

Người như vậy sau khi tốt nghiệp, có lẽ sẽ trở về đến một số công ty cao cấp của Trung Quốc làm việc.

Ta không có đếm cụ thể có bao nhiêu lần, chính là dần bắt đầu bội phục lực nhẫn nại của người Trung Quốc.

Nhìn nam hài trẻ tuổi này ở trước mắt tự an ủi nhiều lần như vậy, mà lại không thể đạt tới đỉnh, đối với ta mà nói là một sự kích thích lớn.

Minh trên người mồ hôi đã muốn che kín, tự an ủi làm làn da hắn mang cho một chút hồng sắc, thoạt nhìn cư nhiên rất mỹ lệ.

Ta cũng đã bắt đầu có cảm giác.

Kỳ thật cũng thường xuyên cùng người mẫu ở phòng vẽ tranh trong tình trạng này, nhưng chưa bao giờ với người Trung Quốc cùng một chỗ quá lâu như vậy.

Ta ném họa bút, lại gần Minh.

Hắn toàn thân vô lực, xuống tay lúc này thực quá dễ dàng.

“Hơi nghiêng lại đây một chút.” Ta làm bộ chỉ đạo tư thế của hắn.

Đều là nam nhân, tất nhiên cả hai cũng biết đang phát sinh chuyện gì.

Thời điểm ta đem Minh áp đảo, hắn chỉ nhẹ nhàng nói: “Xin ngươi đừng quá thô bạo.”

“Từng có kinh nghiệm sao?”

Hắn bình tĩnh nói: “Cũng không phải tự nguyện.”

Ta không kinh ngạc mấy, đại học Nhật Bản cũng không phải đều xem người Trung Quốc là bạn tốt. Chưa nói đến Minh không phải là người mạnh mẽ và biết cách tự bảo vệ mình.

“Yên tâm. Sẽ không quá thô bạo.”

Nói một câu như vậy, ta bắt đầu từng bước xâm chiếm thân thể hắn. Để không ảnh hưởng đến việc làm người mẫu ngày mai của hắn, ta không có để lại dấu hôn trên da thịt hắn. Tuy rằng làn da dưới tay rất nhẵn mịn, sờ lên cảm giác so với tơ lụa giống nhau.

Sau khi bôi trơn, ta bắt đầu tiến vào, Minh yên lặng mím môi.

Hắn tựa hồ không thích trong thời điểm này phát ra âm thanh, nhất thời phát huy tính cách cứng cỏi của người Trung Quốc. Đối việc này ta cũng không ngại, bởi nơi đó của hắn thực chặt, hơn nữa thân thể sạch sẽ, phảng phất mùi thơm.

Phát tiết xong, hắn mới nhếch môi thở hổn hển mấy hơi, rồi một lúc sau ta cũng tiến tới.

Ta rời khỏi thân thể hắn.

“Sâm Điền lão sư. . .”

“Chuyện gì?”

Hắn không chắc chắn hỏi: “Ta còn có thể tiếp tục làm người mẫu tại nơi này không?”

Ta cố ý cúi đầu suy nghĩ một chút, làm cho hắn lo lắng một hồi: “Nếu tái diễn ra, sẽ bị sa thải.”

Hắn nói: “Cảm ơn.” Đứng lên chậm rãi mặc quần áo.

Ta lấy mười vạn Yên đưa cho hắn. Đây là tiền gì, nói ra không khỏi khó nghe.

Hắn sửng sốt một chút, trong nháy mắt ta nghĩ hắn sẽ tức giận, sẽ bùng nổ, sẽ bỗng nhiên nổi điên, nhưng hắn lại chỉ đối ta cúi đầu, cung kính nhận lấy tiền này. Giống lúc trước thoải mái nhận tiền lương.

(còn tiếp)

 
Để lại bình luận

Posted by on Tháng Chín 13, 2010 in Đoản văn

 

Thẻ:

Tặng bông (hoặc ném đá)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: