RSS

Mạo bài tân nương – chương hai (thượng)

04 Sep

Mạo bài tân nương

Chương hai (thượng)

Tác giả: Tử Nguyệt

Edit: Thảo  Thảo

Beta: Thiên Ảnh

 

Ban đầu mới đến quan ngoại (vùng đất phía đông Sơn Hải Quan hoặc vùng đất phía tây Gia Cốc Quan, Trung Quốc), Thạch Giới Nghi thấy nơi này cuộc sống con người hỗn loạn không quen thuộc.

Lúc hắn từ cửa sổ mã xa phóng tầm mắt nhìn ra, thảm cỏ vô cùng tận mênh mông bát ngát, thỉnh thoảng có thể thoáng thấy những dòng nước cuồn cuộn cùng cây cối hòa vào nhau, xa hơn nhìn thấy là nơi dành cho trâu bò hoặc ngựa nghỉ ngơi.

 

Thiên a! Hắn sẽ không đi đến cái nơi mà vật nuôi so với con người còn nhiều hơn chứ? Hắn có thể ở nơi quê mùa này sống sót sao?

 

Khi đó hắn rốt cuộc làm sao mà lại ưng thuận tiểu thư mà giả trang thành nàng? Vạn nhất hắn bị đuổi ra khỏi Vân gia, việc đó nhất định là sẽ phát sinh, hắn trên người một chút lộ phí cũng không có, có thể lặn lội đường xa quay về Giang Nam sao? Tài sản duy nhất trên người hắn, chính là chiếc vòng tay tiểu thư lưu cho hắn, cũng không biết có thể trị giá bao nhiêu tiền, có đủ để hắn quay về Giang Nam không?

 

Kỳ thực, Thạch Giới Nghi trong lòng cũng ôm một tia hi vọng, nếu như cô gia Vân gia nhân từ, có thể thông cảm cho kẻ đang dưới mái hiên không thể không cúi đầu mà thu nhận hắn.

 

Dù sao hắn cũng chỉ là một cô nhi, từ lâu đã không có nơi nương tựa, ở lại nơi nào cũng như nhau, dù cho bị đuổi về Giang Nam, Lăng gia khẳng định cũng sẽ không tái lưu hắn lại.

 

Trước mắt, hắn chỉ có thể trông mong vào sự nhân từ của Vân gia!

 

Hiện tại, hắn đang được an bài ở trong khách sạn bình dân, đợi cô gia Vân gia đến. Nghe nói, khách sạn bình dân này là nơi duy nhất ở thị trấn, cách nhà họ Vân một đoạn.

 

Thạch Giới Nghi hồi hộp vặn vặn ngón tay mình, thỉnh thoảng sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay trái, động viên chính mình. Chí ít hắn vẫn còn một khoản tiền, không phải không có nơi nương tựa.

 

Bất quá, thời gian chờ đợi đã rất lâu! Cô gia sẽ không phải quên tới đón hắn chứ! Đã hai canh giờ, khăn hồng che đầu làm hắn không dám chuyển động lung tung, vừa lo lắng lại khẩn trương đợi cô gia, tựa như bị lăng trì.

 

Cuối cùng, tiếng bước chân  trên hành lang vang lên, cửa gỗ “Nha” một tiếng bị đẩy ra. Thạch Giới Nghi vội vã ngồi thẳng người, thở mạnh cũng không dám thở một tiếng.

 

Xuyên qua dưới viền khăn voan, hắn thấy một đôi giày hắc sắc chậm rãi đi đến trước mặt.

 

Nam nhân lặng im chốc lát, rốt cục vươn tay, thong thả mà cởi khăn voan trên đầu hắn.

 

Vân Thiên Dương cho rằng sau khi mở khăn hồng ra, sẽ thấy một đôi con ngươi nén giận mang theo trách móc, dù sao hắn đã muộn hai canh giờ, khiến nàng đội mũ phượng nặng nề chờ đợi vô ích. Đương nhiên, hắn là cố ý muốn làm cho nàng tức giận.

 

Chỉ là, không nghĩ tới thứ hắn nhìn thấy, không phải là nộ nhan hờn dỗi, trái lại là một đôi mắt như nước mùa thu hoảng sợ nhút nhát, tựa như một là vật rơi vào bẫy rập, làm cho Vân Thiên Dương luôn luôn yêu thích động vật hơn con người có chút động tâm.

 

Tức giận vì Lăng Sương lại khiến hắn có loại phản ứng này, giữa lông mày Vân Thiên Dương không khỏi nhíu lại.

 

Thạch Giới Nghi sợ hãi mà giương mắt trộm liếc Vân Thiên Dương, phát hiện hắn đang không vui mà cau mày, khẩn trương cúi thấp đầu xuống. Hắn cái gì cũng còn chưa nói nha, cô gia không có khả năng biết hắn là đồ giả a! Sao lại tức giận chứ?

 

Hay là, hắn lớn lên thực sự rất xấu? Thạch Giới Nghi hoảng sợ mà thầm nghĩ.

 

Tuy rằng chỉ là thoáng nhìn một chút, hắn cũng biết cô gia nhìn rất đẹp, so với bất luận kẻ nào hắn từng thấy qua đều tuấn lãng hơn, lại cao lớn giống như thần tiên, so với Tiêu công tử mà tiểu thư chung tình còn hơn nhiều phần!

 

Nếu như tiểu thư biết cô gia trưởng thành đẹp mắt như vậy, nhất định sẽ hối hận đã không gả cho hắn!

 

Vân Thiên Dương hoàn toàn không biết trong lòng Thạch Giới Nghi suy nghĩ loạn thất bát tao, chỉ lẳng lặng mà quan sát hắn.

 

Vật nhỏ này xem ra không xấu. Thành thật mà nói, nàng kỳ thực lớn lên không tệ. Hắn không khỏi kỳ quái, tiểu đông tây xinh đẹp thế này, có cần phải đem bản thân gả đến nơi hoang vu không quen thuộc này không? Hắn là nên bội phục dũng khí tiểu đông tây, hay là buồn bực nàng ngu xuẩn?

 

Còn có. . . Nàng. . . Xem ra thực sự rất nhỏ bé a! Hắn không tự chủ được mà liền dùng tiểu đông tây xưng hô với nàng. Tỉ mỉ nhìn một cái, nàng hẳn là chỉ tới bả vai của mình đi! So với nữ tử phương Bắc còn nhỏ bé hơn, lại nhìn ra một loại phong tình khác.

 

Có lẽ, cha chung tình với nữ tử Giang Nam như vậy, là cũng có đạo lý của hắn. Lúc này, Vân Thiên Dương không thể không đồng ý quan niệm này. Đặc biệt là, vật nhỏ này dáng vẻ rụt rè sợ hãi, giương đôi mắt to tròn ướt át nhìn hắn, thật đúng là hiếm thấy.

 

Thành thật mà nói, hắn đã quen tác phong của nữ tử phương Bắc dũng cảm , cho dù Lâm Thiến được công nhận là quan ngoại đệ nhất mỹ nữ, cũng không có vẻ xinh đẹp phong tình uyển chuyển hàm xúc như thế mà thường chọc thẳng vào vấn đề.

 

Nhìn nhìn, nàng lúc này đang trộm dò xét hắn, lông mi khả ái thật dài rung động, đôi môi đỏ tươi khép khép mở mở, chính là nói không ra nửa chữ,bàn tay hãy còn trắng noãn đang xoắn lại xoắn, tựa hồ vô cùng hồi hộp! Thật là phản ứng thú vị.

 

Để tăng mạnh cảm giác tồn tại của chính mình, Vân Thiên Dương ác liệt mà kéo tới một cái ghế, ngay trước mặt Thạch Giới Nghi ngồi xuống, cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Động tác ấy quả nhiên có hiệu quả, chỉ thấy Thạch Giới Nghi trợn tròn mắt hoảng sợ, hít từng ngụm khí, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng.

 

“Ta là trượng phu chưa từng gặp mặt của ngươi , ngươi biết không?”

 

“Ta. . . Ta biết. . .” Thạch Giới Nghi phản xạ lui về phía sau , trả lời lúng túng ngập ngừng.

 

“Ngươi kêu là Lăng Sương?”

 

“. . .” Thạch Giới Nghi không biết có nên trả lời hay không, thật lâu mới do dự gật đầu.

 

“Ta là Vân Thiên Dương.”

 

“Ta. . .” Thạch Giới Nghi thở sâu, rốt cục quyết định nói ra nhanh chóng,lá gan hắn không lớn, không có biện pháp chịu loại dày vò này.”Ta không phải. . .”

 

Chưa cho hắn cơ hội nói xong, Vân Thiên Dương bỗng nhiên đứng dậy, hắn trên cao nhìn xuống mà trừng mắt.

 

“Nhận thức của chúng ta dừng ở đây!” Vân Thiên Dương thẳng thắn nói.”Ta không biết ngươi vì sao đồng ý cái việc hôn nhân này, bất quá ngươi khả dĩ nhìn ra được, ta không phải loại nam nhân săn sóc tỉ mỉ, cũng sẽ không là hảo trượng phu, nếu như ngươi mong đợi một người giống như tài tử Giang Nam nhã nhặn, vậy ngươi sợ rằng phải hoàn toàn thất vọng, vận khí của ngươi sẽ không tốt như vậy.”

 

“Ta không mong đợi cái gì. . .” Thạch Giới Nghi nhỏ giọng mà trả lời.

 

Đồng dạng, Vân Thiên Dương vẫn chưa cho hắn cơ hội nói xong, chỉ là tự cố tự vãng nói.

 

“Vì lão nhân, ta đáp ứng lấy ngươi, bất quá vì tốt cho chính ngươi, hiện tại nên lên đường hồi phủ, miễn cho hãm thân trong cuộc hôn nhân không tình nguyện. Đương nhiên, sau khi quay về Giang Nam, thích nói như thế nào đều tùy ngươi, muốn nói ta dã man như thế nào cũng được, chính là đừng ở lại.”

 

Thạch Giới Nghi vẻ mặt mê muội, Vân Thiên Dương vì thế không ngừng cố gắng.

 

“Nói cho ngươi biết, ở chỗ này không có người hầu tùy ngươi sai sử, mọi việc đều phải tự động thủ, giống ngươi như thế một người doanh nhược, thì không có khả năng làm được việc nặng này.”

 

“Kia không quan hệ nữa! Bất quá, ta. . .”

 

“Trọng yếu hơn là, ” Vân Thiên Dương cắt ngang hắn.”Ta tuy rằng lấy ngươi, cũng không đối với ngươi chân thành, ta đã có nữ nhân!”

 

“Tiểu thiếp sao?” Thạch Giới Nghi hiếu kỳ hỏi.

 

“Danh phận đối chúng ta mà nói cũng không cần.” Vân Thiên Dương chột dạ mà tuyên bố.”Chúng ta hai bên rất thoả mãn, không có chỗ cho ngươi xen vào.” Thì ra là thế. Thạch Giới Nghi lý giải gật đầu, đang muốn mở miệng cam đoan hắn tuyệt đối không cản trở giữa bọn họ, Vân Thiên Dương lại mở miệng!

 

“Cho nên, nếu như ngươi kiên trì lưu lại, chỉ có thể có một người trượng phu trên danh nghĩa, ta tuyệt đối sẽ không bính của ngươi.”

 

“Tuyệt đối sẽ không?” Thạch Giới Nghi trợn to mắt.

 

“Không sai, ngươi chỉ là một công cụ an ủi bệnh tình nguy kịch của lão nhân, đối với ta không có ý nghĩa khác.”

 

“Nếu như ta ly khai, lão gia phải làm sao bây giờ?”

 

“Ta tự nhiên sẽ nghĩ biện pháp. . .” Vân Thiên Dương nói xong tự cảm thấy rất không tự tin.

 

Kỳ thực hắn không hề có biện pháp gì! Thạch Giới Nghi nhìn hắn thương cảm. Trong lòng Thạch Giới Nghi, Vân Thiên Dương trở thành người đàn ông si tình đáng thương bị chia rẽ đôi uyên ương.

 

“Ngươi. . . Thực sự sẽ không bính ta?”

 

“Không sai!”

 

“Ngươi cam đoan?”

 

“Đương nhiên!” Vân Thiên Dương không vui, nữ nhân này là có ý gì? Nàng thoạt nhìn tựa hồ cực kỳ vui vẻ khi biết hắn sẽ không bính nàng, bất quá, này đương nhiên là ảo giác của hắn phải không?

 

Loại ngôn ngữ sỉ nhục này, sao lại làm nàng vui vẻ?

 

“Thật tốt quá!” Thạch Giới Nghi như trút được gánh nặng nói.”Ta đây có thể lưu lại.”

 

Quyết định này lại cực kỳ ngoài dự đoán của Vân Thiên Dương .

 

“Ngươi nhất định là không có nghe rõ ràng, ta hơn nữa. . .”

 

“Ta biết nha!” Thạch Giới Nghi cắt đứt hắn.”Ngươi có một người lưỡng tình tương duyệt, lấy ta chỉ là vì bệnh tình nguy kịch của lão gia tử, ách, là cha, ngươi cả đời cũng sẽ không bính ta, đúng hay không?”

 

Hắn có nói cả đời sao? Lúc này Vân Thiên Dương chỉ có thể không hiểu ra sao mà gật đầu.

 

“Như vậy, ta có thể lưu lại, giúp ngươi hảo hảo chiếu cố lão gia, ách, là cha, cho ngươi có thể ăn nói với cha.”

 

“Ta nghĩ ngươi không rõ ràng lắm. . .”

 

“Ta đều đã biết.” Thạch Giới Nghi thoải mái mà nở nụ cười.

 

“Không, ngươi không biết, ách. . .” Vân Thiên Dương dưới tình thế cấp bách bắt đầu nói dối.”Họ Vân chúng ta cũng không giàu có, mặc kệ lão nhân trên thư nói như thế nào, kia cũng không là thật, kỳ thực Vân gia đã là miệng cọp gan thỏ, ngươi lưu lại sẽ chỉ chịu khổ liên lụy, không có nửa điểm có ích.”

 

“Không quan hệ.” Thạch Giới Nghi hướng về phía hắn cười xán lạn .

 

Giả mạo tiểu thư khiến Thạch Giới Nghi rất chột dạ, theo lý thuyết, hắn là nên dựa theo tình hình phun ra tất cả, sau đó lên đường hồi phủ. Nhưng. . . Trở lại Giang Nam lại không ai chờ hắn, mà ở đây, lại có sẵn một gia đình chờ hắn , một lão nhân đang hấp hối chờ hắn an ủi.

 

Một gia đình nha! Trời biết hắn có bao nhiêu muốn một gia đình, có người sẽ quan tâm hắn, có người có thể khiến hắn quan tâm.

 

Cô gia tuy rằng không thích hắn, nhưng hắn lưu lại, chí ít có thể vì hắn chiếu cố lão gia, điều không phải vô dụng. Chỉ cần hắn cẩn thận chút, không cho người khác biết thân thực thực sự của hắn, như vậy, hắn thì có một gia đình.

 

Hôn nhân, chính là bảo đảm trường kỳ! Dù sao với cô gia mình cũng chỉ là thê tử ngụy trang, như vậy hắn tuyệt đối làm trọn vẹn, sẽ không khiến cô gia rước lấy phiền phức dư thừa.

 

Vạn nhất. . . Vạn nhất bị người khác phát hiện hắn là thân nam nhi, kia hắn sẽ tự động ly khai, tuyệt không cấp Vân gia thêm bất luận phiền phức gì . Trước mắt, để hắn ích kỷ chút, tự dung túng mình hưởng thụ cảm giác có “Gia Đình” đi!

 
8 phản hồi

Posted by on Tháng Chín 4, 2011 in Mạo bài tân nương

 

8 responses to “Mạo bài tân nương – chương hai (thượng)

  1. Hacxa

    Tháng Chín 4, 2011 at 8:45 chiều

    truyện này tớ đọc bản raw rồi nhưng vẫn thích hơn khi đọc bản dịch của Ảnh.
    thanks for sharing, cố lên Ảnh nhé.

     
    • Thiên Ảnh

      Tháng Chín 5, 2011 at 2:23 chiều

      Sẽ cố gắng🙂 cả nàng Thảo Thảo nữa~

      Yêu nàng~

       
      • AngelThao

        Tháng Chín 8, 2011 at 9:58 chiều

        Ta đag cố lếch đây….
        1 Chương gấp đôi truyện ta làm nữa áh >”<

         
  2. ngalybich

    Tháng Chín 5, 2011 at 8:39 sáng

    Mừng quá đã có chương mới ,mà hay quá bạn ơi mình rất thích bộ này nha,cám ơn bạn nhiều.

     
  3. Nýt

    Tháng Mười 22, 2011 at 10:13 chiều

    Một chương dài thật ;___; nhưng đọc đã lắm.
    Nàng cố lên nha @^__^@~

     
  4. blacklily

    Tháng Mười 30, 2011 at 12:02 chiều

    cám ơn ss rất nhiều
    Nhanh ra chap mới nhé

     
  5. kimtatu

    Tháng Mười Một 1, 2011 at 2:18 sáng

    gắng lên tynh iêu…. ta bấn rồi…
    thi xog ta sẽ ngày ngày qa cổ vũ nàng hihihi

     

Tặng bông (hoặc ném đá)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: